Ngày thứ 6 đen tối dù là 31 không phải 13
Hôm nay, cuối cùng thì cũng nhận được tin chính thức công ty mất một khách hàng khá lớn với hơn 200 nhân viên. Tự nhiên, mình nhớ lại lúc sếp cũ resign có nói một ý là chị ấy biết tình hình của công ty sẽ ngày càng đi xuống và việc chị ở đã không còn có thể giúp được gì nữa. Khi sếp báo nghỉ mình lại không buồn bằng tin tức này vì 200 người là 200 gia đình và trong đó những người đã gắn bó hơn 10 năm, nhiều người đã tham gia các lớp học với mình. Ở cái giai đoạn này, liệu họ sẽ có thể tìm một việc phù hợp không? Có lẽ, việc này làm mình suy nghĩ nhiều và có sự chạnh lòng. Dù biết rõ vòng quay của lịch sử, ý nghĩa của Thành Trụ Dị Diệt nhưng quả thật khó mà giữ tâm không xao động. Khi cái nhân đã gieo sai ngay từ khi bắt đầu thì cái quả hôm nay là điều tất yếu. Thì như sự thật vốn dĩ, điều gì cần xãy ra thì phải xãy ra. Ai cũng phải học bài học của chính mình. Suy cho cùng thì mình sẽ là nhân chứng lịch sử. Mình sẽ lại lớn lên thôi. Gần đây mình lại bốc tách và nhận diện đượ...

.jpg)

.jpg)
