Đừng buồn nếu đôi khi không đạt được điều bạn mong muốn
Phong Nha - Kẻ Bàng rất nổi tiếng về những hang động hoành tráng, trong đó có Sơn Đòong. Là người, không thích không gian hẹp và cũng đi vài hang động, xem qua thạch nhủ nên cũng thấy bình thường. Vô tình thấy một coach của AR quảng cáo giải chạy này nên lúc đó cũng mạnh dạng đăng ký. Từ sau giải leo núi đá Tương Kỳ, nổi ám ảnh lần đầu vẫn chưa thật sự nguôi nên phải sau 2 năm thì mình mới mạnh dạng đăng ký. Ban đầu là giải Mộc Châu mình lỡ vì trước đó mấy tuần sạt lỡ, lũ nên mình rén nên ko đi, với lại di chuyển cũng mất thời gian hơn. Còn giải lần này thì tiện hơn, với lại mình chưa đi bao giờ , thấy hình ảnh cũng hấp dẫn. Mọi thứ đã sẵn sàng thì đùng một phát nhận tin sếp mình resign sau 10 năm, rồi sếp vùng qua để làm công tác chuẩn bị bàn giao...Lúc đó thì mình định huỷ luôn nhưng tính tới lui thì thấy uổng vì vé máy bay, khách sạn đã book hết. Giờ thì chỉ cần mua vé đi là được, nên mình quyết định đi và hy vọng là sẽ chạy kịp nếu họ tổ chức chủ nhật.
Nhưng trail thì họ tổ chức chạy thứ 7 vì km dài hơn road nên VĐV có chủ nhật để rest và quay về. Có tiếc vì lại hụt chuyến đi trail vì cũng đầu tư gậy , dinh dưỡng...nhưng nghe dân tình DNF gần 50% vì cung đường nóng khắc nghiệt, đá và đá , thiếu nước, đồ ăn. Kỷ niệm tương kỳ năm đó ùa về , xuất phát 4h sáng, mà tận 10h30 sáng mới về tới. Cho nên, bỏ lỡ cũng là một điều tốt vì tham gia cũng DNF hoặc cơ thể te tua.
Ở một farmstay xa trong tâm, nằm cạnh đồng lúa. Ở đây, ít khi thấy thanh niên, toàn trẻ em, người già và phụ nữ vì phần lớn đi nước ngoài lao động. Có một cảm giác xuyên suốt là một mình. Đi du lịch một mình, đi rừng vô cái đoạn hơn 4 km cũng không có ai. Chạy xe máy một mình trên cung đường vườn Quốc gia cũng không một bóng người. Điều dễ sợ nhất là đi tìm bến đò để về lại farmstay. Nó đơn sơ như quê mình hơn 20 năm trước, chèo đò đưa xe qua sông. Nhớ lại cảm giác y như bị trap.
Cảm ơn trực giác của mình. Buổi sáng, rẻ sai một phát mà đi tận 10km. Còn đoạn chiều về thì quay đầu xe chạy về nhưng ngẫm nghĩ ko thể nào vậy được vì nếu quay lại là phải tốn hơn 1 tiếng nữa. Rồi chuyện bị chạy lố 1 phát cũng hơn 5km để tìm ra bến đò, mà ghê nhất là khi hỏi người dân thì họ ko biết có bến đò. Nghĩ lại thấy bản thân cũng học được nhiều, vốn tính nhát gan mà thấy một bạn nữ người Pháp nhỏ nhắn mà lái xe máy trong rừng quốc gia, nên nhìn lại mình và có động lực hơn.
Chuyến ngắn nhưng lại có cái thú vị riêng, giống như vượt lên chính mình, tự do tự tại. Sẽ trở lại!


Nhận xét
Đăng nhận xét