Càng lớn tuổi bộ lọc càng mạnh


 

Thời gian gần đây cũng tiếp tục mở rộng mối quan hệ vừa để kết bạn nhưng cũng mở lòng để tìm một partner. Cũng gặp khá khá người nhưng ai cũng kiểu có duyên gặp và không có nợ để ở lại. Hôm qua đi sinh nhật anh bạn, gặp một bạn cũng rất okay, bạn cũng hăng hái kết nối zalo , cũng trò chuyện chân thành nhưng mình nhìn ra được đơn thuần cũng chỉ là kết nối một khách hàng tìm năng. Tự nhiên, càng ngày mình thấy rõ tâm ý đối phương, cái mình kiểu thì suy cho cùng cũng do bản thân cố chấp, chữ duyên nợ chưa bao giờ sai vì cơ bản mọi mối lương duyên cũng chỉ trả nợ hoặc trả ơn hoặc tiếp nối nguyện ước.

Cuối cùng thì sau 5 năm mình cũng biết mặt của bồ của Nyc, cuối cùng thì cả hai cũng kết hôn và công khai. Mình mừng cho họ và cũng nghiệm ra nhiều điều " đừng cố ép ai đó thay đôỉ theo điều mình mong muốn vì chỉ bản thân họ mới có động lực tự thay đổi" , vậy nên hay thay đổi chính mình. Nhiều bạn thấy hình bạn ấy thì kiểu có vẻ che bai diện mạo nhưng điều đó càng chứng mình " duyên nợ" của họ, người trong cuộc sẽ thấy đối phương của mình là tuyệt vời nhất. Mình cũng mới biết thêm một cặp đôi khá thành đạt, nghe đâu anh chồng người Thái cũng ăn chơi bồ bịt dữ lắm, găp bạn vợ Việt cái nết dữ dằn mà ổng mê rồi tập trung lo sự nghiệp, đang xây biệt thư gần chục tỷ. Thế mới nói có những thứ không phải muốn là được, mà không muốn cũng ko thể tránh. 

Ngày nay, người ta nói nhiều xây dựng sức mạnh nội tại, hướng bản thân vào bên trong. Việc nhìn ra ngoài, so sánh , thì chỉ làm bản thân chạy theo rồi đuối sức. Có câu nói gần đây " nếu cả đời không rực rỡ thì sao" , thật ra quan trọng nhất là bản thân mình phấn đấu vì điều gì , đừng buông xuôi nhưng cũng đừng chạy theo quá mức đến kiệt quệ. 

Lúc này mình tạo thói quen đi mượn sách đọc, miễn phí nhưng phải trả trong 1 tháng. Điều này lợi vì không phải mua sách tốn diện tích lưu trữ , có thể đọc sách giấy nhưng quan trọng là phải đọc hoàn thành để trả. Thường hay bị thói quen, mua xong, đọc được vài chương cái để đó vì biết nó sẽ còn đó. Đây chắc cũng là một dạng triết lý về được mất. Nếu biết mọi thứ là hữu hạn thì phaỉ trân quý và hết mình tại thời điểm đang có. Mình cũng học thêm tiếng Trung, nhất là nghiên cứu chữ Hán, thú vị là thấy được logic phía sau các ký tự đó, là văn hoá ngàn năm. Đầu tư mở rộng kiến thức về nghề nghiệp chuyên môn, càng học mới thấy bức tranh rộng lớn nhưng rõ ràng. 

Khi mình học ở bên ngoài , với phong cách giáo dục truyền thống làm mình nhớ lại thời đi học. Nếu mình của ngày xưa, chắc là im lặng luôn vì sợ sai, sợ bị thầy đánh giá. Còn giờ có shock lúc đầu nhưng sau đó cũng thích nghi. Nói đến đây mới thấy buồn cười việc yêu cầu học viên đánh giá và bắt công khai danh tính. Nếu công khai thì ai mà dám nói thật. 

Tiếp tục hành trình phát triển bản thân, rèn luyện kỷ luật thêm, phải nhắc bản thân lời bài hát " Đừng mộng mơ nữa hởi biển ơi, chân trời xa lắm chẳng có ai đợi, phía bên kia đại dương cũng chỉ có bờ cát nâng niu biển thôi..."   

Nhận xét

Bài đăng phổ biến