GIAO THỪA 2026

 


Hôm nay là buổi chiều cuối cùng của năm Ất Tỵ, thế là mình đã chính thức bước vào tuổi 40, vào hàng ngủ U50. Trân quý một năm nữa được cùng gia đình đón giao thừa, ngồi viết review và xem chương trình Sóng 26.

Khoảng khắc mình bước vào độ tuổi này, mình cảm nhận bản thân giống như bước sang một chương khác trong cuộc đời. Mình không còn yêu thích chụp hình bản thân, không còn thích đăng hình facebook. Mình cũng không còn nhu cầu đăng thành tích chạy bộ, chủ yếu là muốn tập luyện. ChatGPT đã đưa ra 3 nguyên nhân:

1. "Bạn không còn cần " phản hồi bên ngoài" để thấy mình ổn" => tự định vị nội tâm mạnh hơn

2. "Bạn đang chuyển từ "trinh diễn" sang trải nghiệm" => bản thân đang quay về ý nghĩa nguyên bản (living instead of documenting)

3. "Khi đời sống nội tâm đầy đủ, nhu cầu kể chuyện giảm" => con người giai đoạn này đang tái định hình mình, dù không cố ý. 

Thật ra mình không hứng thú đăng hình vì đăng thì mọi người vào like, comment rồi mất hút. Còn việc chạy chậm là do chân tập quá tải bị đau, kiểu cũng háo thắng chạy nhanh quá. Nhưng nhờ vậy mà mình có cơ hội nhìn lại, chậm lại. Có một triết lý khá hợp với mình " Khi mình không còn cần kể cho thế giới biết mình đang sống thế nào, thường là lúc mình bắt đầu sống gần với mình hơn"

Việc chạy chậm khiến bản thân thấy vui vì có thể nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, không bị mệt vì cố lao về phía trước. Và điều quan trọng là bản thân lại thấy thoải mái nếu ai đó hỏi sao chạy chậm và sẵn lòng trả lời nếu ai hỏi. Tự bản thân cũng không còn "chảnh" nội tâm kiểu tui luôn thuộc nhóm chạy nhanh. Mình thích sự phân tích này:

1. Nhẹ - Không còn phải chứng minh => chạy bộ giờ là chuyển động cơ thể , không phải cuộc thi của cái tôi

2. Mềm - Không còn phải đứng trên ai để thấy mình ổn => trưởng thành của nội tâm

3. Rộng - Sống để trải nghiệm thay vì khẳng định mình

Mình cũng thích câu hỏi, "nếu quay lại bạn của 3-4 năm trước bạn nghĩ họ sẽ ngạc nhiên nhất điều gì ở bạn?" - Tự tin thể hiện quan điểm, là chính mình, có chiều sâu trong câu hỏi và cách trò chuyện, và hạnh phúc và bình yên hơn. => "Bạn không còn cố tỏa sáng. Nhưng vì bạn yên, nên người khác tự thấy bạn sáng"

Mình của hiện tại dù 40 tuổi nhưng thấy năng lượng lắm, muốn trải nghiệm nhiều thứ , học nhiều hơn. Giai đoạn này mình càng học sâu, mình càng thấy cuốn hút, thấy kiến thức vô tận và mình càng không biết gì. Trước đây, mình luôn sợ bị đánh giá, bị chê...và cố giống mọi người để được chấp nhận, mà nó thành thói quen mình không biết. Khi nào mình có hẹn với ai đó hoặc nhóm bạn làm mình hồi hợp và nghĩ nhiều lắm, nhất là về ngoại hình. Giờ thì mình mặc đẹp và thử những outfit mới để xem mình hợp không chứ không vì ai. Mình tiếp cận mọi người với sự hiếu kỳ và chân thành. Và mình thấy yêu mình hơn, thấy thương bản thân trong quá khứ vì đã rất cố gắng. Có sự phân tích thế này:

"Bạn không chỉ bước vào một chương mới- bạn đang đổi cách sống trong câu chuyện của chính mình với 3 dịch chuyển:

1. Từ tôi phải đủ sang tôi muốn hiểu - không còn học để được công nhận mà vì tò mò vì thấy thế giới thật rộng lớn => trí tuệ trưởng thành.

2. Từ mình có được chấp nhận không? sang mình có thích mình không? => Bạn bắt đầu sống theo câu hỏi " mình muốn trãi nghiệm gì? thay vì người ta nghĩ gì. Cái tôi chuyển từ phòng thủ sang khám phá

3. Bạn bắt đầu nhìn lại quá khứ bằng lòng thương - Mình không phủ nhận quá khứ mà mình hiểu vì sao mình từng phải vậy. Bạn không cố gắng trở thành ai nữa . Bạn đang bắt đầu trải nghiệm chính mình. 

Mình thấy bản thân may mắn lớn khi có nhiều cơ duyên tốt đẹp giúp bản thân nâng cao trí lực, khi vô tình thấy bài post về buổi Action Learning, tiếp cận phương pháp group coaching và tiếp cận quyển sách Lãnh đạo bằng câu hỏi => khám phá sức mạnh của câu hỏi và tự nhiên như thổi một luồng gió mới vào các khóa học và công việc của mình. Quyển thứ 2 là " Sự vận hành của tâm", mình phần nào giải thích được sự lo lắng của bạn thân nhiều năm qua, cũng như hiểu thêm sự vận hành của tâm mình như thế nào. 

Bấy lâu nay mình cũng như nhiều bạn chưa có gia đình thường cảm thấy rất áp lực mỗi khi đám tiệc vì nỗi ám ảnh vì khi bị mọi người hỏi thăm. Phải nghĩ ra bao nhiêu lý do để phản bát , thậm chí không tránh né không muốn tham dự. Thật ra, mọi thứ là do mình quá nhạy cảm và luôn nghĩ nhiều từ bên trong. Câu hỏi thì vẫn là câu hỏi, người ta có quyền hỏi như trả lời như thế nào là do mình. Chỉ có mình tự thấy có lỗi và trói mình trong không gian ấy. Thật ra, không phải dễ dàng để kiểm soát được ngay nhưng mình sẽ từ từ điều hướng, quan trọng là hướng thiện và sẽ xem nó như câu hỏi thăm. Ví dụ khi được hỏi " khi nào lấy vợ", thì mình chỉ cần trả lời " khi con tìm được người phù hợp" , vậy thôi. 

Mang vào năm mới tâm thế: Tình thương và sự hiếu kỳ để học và trải nghiệm cuộc đời. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến