Ngày thứ 6 đen tối dù là 31 không phải 13

 


Hôm nay, cuối cùng thì cũng nhận được tin chính thức công ty mất một khách hàng khá lớn với hơn 200 nhân viên. Tự nhiên, mình nhớ lại lúc sếp cũ resign có nói một ý là chị ấy biết tình hình của công ty sẽ ngày càng đi xuống và việc chị ở đã không còn có thể giúp được gì nữa. 

Khi sếp báo nghỉ mình lại không buồn bằng tin tức này vì 200 người là 200 gia đình và trong đó những người đã gắn bó hơn 10 năm, nhiều người đã tham gia các lớp học với mình. Ở cái giai đoạn này, liệu họ sẽ có thể tìm một việc phù hợp không? Có lẽ, việc này làm mình suy nghĩ nhiều và có sự chạnh lòng.

Dù biết rõ vòng quay của lịch sử, ý nghĩa của Thành Trụ Dị Diệt nhưng quả thật khó mà giữ tâm không xao động. Khi cái nhân đã gieo sai ngay từ khi bắt đầu thì cái quả hôm nay là điều tất yếu. Thì như sự thật vốn dĩ, điều gì cần xãy ra thì phải xãy ra. Ai cũng phải học bài học của chính mình. Suy cho cùng thì mình sẽ là nhân chứng lịch sử. Mình sẽ lại lớn lên thôi.

Gần đây mình lại bốc tách và nhận diện được cái Tôi vi tế của mình. Chuyện là trong cuôc họp về ý kiến nhân viên, bàn về chủ đề working from home, tự nhiên mình phát cọc và nói lớn tiếng với bạn đồng nghiệp. Và vài đêm sau đó mình lại mơ 1 giấc mơ kỳ lạ mà khi giật mình dậy mình vẫn thấy rất sợ và bất an. Thì ra đó cái tôi vi tế , sự ngạo mạng ẩn sâu dưới lớp nguỵ trang che chở kẻ yếu thế, tỏ ra mình chính nghĩa. Mình đã từng hãnh diện khi kể về sự khéo léo của bản thân, hay bản thân coi thường người khác về sự yếu kém trong công việc và quản lý của họ. Đôi khi, mình hay nói bản thân, như có ông công an bên trong, làm sai là bị quở trách liền. Hôm nay , mọi người có bàn về điều này, đó chính là tổ tiên bao đời, phải có phước báu lớn mới được nhắc nhở để không xa lầy, làm điều hối hận. 

Nói về chuyện tình cảm một tí, thật là vui khi 2 đứa em chơi thân đều có bồ như ý. Thấy cũng mừng vì có đứa phá lời nguyền. Chứ 3 đứa chơi thân mà ế tập thể thì cũng tội bọn nó. Bọn nó quay sang kêu mình phải năng nổ lên, đi chùa cầu duyên. Mình cuả hiện tại hay than ế hay có ai hỏi tới, nhưng quả thật bản thân lại thấy yên bình khi một mình và luôn được gia đình và bạn bè yêu thương. Ngay cả chuyện have sex mình cũng không hứng thú. Đôi khi nhìn một người đẹp thì cũng giống như ngắm 1 đoá hoa xinh, thấy đẹp nhưng cũng có nhu cầu sở hữu. Mấy tuần trước, mình cho 1 bạn ngủ nhờ sau 3 năm, mình cũng muốn test xem có sự thay đổi gì không sau ngần ấy năm, và mình đúng thật không đổi. Mình bị làm phiền cả đêm, không ngủ được , thế là bỏ luôn buổi chạy bộ hôm sau. Bực mình thật sự!

Mình cũng có chuyến đi chơi Tây Ninh với gia đình. Lần này mình rút kinh nghiệm để toàn tâm lo cho cha mẹ, và thật sự mình thấy bình thường. Nhưng hôm nay, mình được biết là bố buồn mình, vì cảm thấy như mình không thích bố. Mình nghe xong thì không thấy buồn hay gì mà mình chỉ là không biết nói gì và mình cần phải làm thêm điều gì. Thật sự thì chuyến đi cũng xãy ra khá nhiều chuyện bất như ý đối với bố nhưng mình thì thấy cũng không đến nỗi. Mỗi lần có việc thì mình chỉ giải thích để bố hiểu mà không ngờ. Chứ giờ muốn mình nói theo để nói điều không đúng thì thật là khó lòng. Vì mình có gen overthinking của bố nên mình biết bố đang bị suy nghĩ dẫn dắt nhưng không biết làm sao để giúp. Vì vậy, mình luôn có gắng giaỉ thích để bố hiểu nhưng không ngờ lại bị hiểu như thế. Nhưng rút kinh nghiệm để điều chỉnh thôi, chứ làm con mà làm gì có chuyện thích hay không thích. 

Thì như câu nói " Điều gì cần làm thì phải làm , điều gì phải làm thì làm tốt nhất có thể"

Nhận xét

Bài đăng phổ biến