Sách sự vận hành của Tâm - sư cô Chân Đoan Nghiêm (Reflection 1)

 

Bài Tụng 1 - ĐẤT TÂM 

Tâm là đất gieo hạt

Mọi hạt giống chứa đầy

Tâm địa cũng chính là 

Toàn thể hạt giống ấy

Tâm của mìng cũng giống như một mãnh đất, chứa đựng tất cả hạt giống - đủ loại, xấu tốt, thời gian nảy mầm khác nhau

Bài tụng 2: ĐỦ LOẠI HẠT GIỐNG

Hạt giống có nhiều loại

Sinh tử và niết bàn

Mê ngộ và khổ vui 

Danh xưng và tướng trạng 


Sinh, tử và Niết bàn là hạt giống và không thể tách rời. => tìm niết bàn trong sinh tử

Mê ngộ và khổ vui: cũng là một cặp đi liền nhau. Mọi thứ đều là tương đối, nhưng chính thái độ nắm bắt và xua đuổi của mình nên khiến mình rơi vào mê ngộ và khổ vui.

Danh xưng và tướng trạng: đây là 2 hạt giống dễ bị người ta đóng khung lại và mắc kẹt ở trong đó. Giống như nhớ/sống mãi ở thời huy hoàng hay buồn/kẹt lúc đau khổ => mọi thứ đã thay đổi theo tính chất hạt giống. 

Thật sự bản thân mình cũng đang mắc kẹt/trói mình ở 7 năm huy hoàng của công ty mình phát triển từ vị trí thấp nhất => vẫn chưa cam tâm và trách móc những yếu tố mới : new MD, nhân viên lâu năm resign... 


Bài tụng 3 - HẠT GIỐNG THÂN TÂM

Hạt giống của thân, tâm 

Giới, địa và thế gian

Tất cả được cất chứa

Nên thực gọi là tàng

Tàng thức có thể hiểu như một cái kho chứa các hạt giống. Hạt giống này từ xuất hiện từ vào 6 cửa giác quan của mình (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý). Mỗi hạt giống đều có 6 tính chất như sau:

1. Sát na diệt: 1 sát na = 1/1000 thời gian cái chớp mắt.=> chết đi tạo biệu hiện mới liên tục và nhanh chóng

2. Quả câu hữu: nghĩa là quả được sanh ra đồng thời với nhân có mặt tại thời điểm đó. Ví dụ, hạt giống nở hoa -> nếu ko sẽ là hạt lép. 

3. Hằng tuỳ chuyển: liên tục chuyển động và không dừng lại => phải thường xuyên chăm sóc hạt giống, không phaỉ cứ có là được, trồng là xong.

4. Tính quyết định: cái cốt lỗi của hạt giống sẽ ko thay đổi. Ví dụ, giống cam thì trồng tốt sẽ gặt quả cam. 

5. Đãi chúng duyên: chờ đợi đủ điều kiện để biểu hiện (nảy mầm). 

6. Dẫn tự quả: dẫn tới kết quả do tính quyết định có sẵn

Giới: 1- Dục giới , 2 - Sắc giới, 3 Vô sắc giới

1- Dục giới (Cõi Ta Bà, Diêm Phù Nề) => nơi mà "phàm thánh đồng cư". Dục nghĩa là ham muốn. Cõi dục thuờng được cho là đau khổ nhưng các vị Bồ Tát sẽ nguyện quay lại đây để thực hiện hạnh nguyện của mình.  

2- Sắc giới: => có 4 tầng thiền mà một thiền giả trải nghiệm đi qua. 

2.1 Ly sinh hỷ lạc: nghĩa là ngồi thiền có khoảng khắc buông bỏ phiền não => lòng phát sinh niềm vui an lạc. " Rất lạ là nhiều bản thân chúng ta lại không muốn thoát ra - ví dụ như tình yêu" . Có từ " gặm nhắm nỗi đau, nghe nhạc buồn để thấy buồn hơn. Tâm chúng ta luôn có cái để trói buộc chúng ta, khiến chúng ta không thể có hạnh phúc. Phải tu học để điều hướng tâm. 

          2.2 Định sinh hỷ lạc => là qúa trình duy trì trạng thái bình lặng lâu dài. 

          2.3 Ly hỷ diệu lạc: Hỷ là niềm vui như người đi xa mạc găp nước nên niềm vui có yếu kích động, phấn khích, đầy người đó về hướng niềm vui. Niềm vui của lạc là sự sản khoái, thoả mãn => nó trường tồn. 

          2.4 Xả niệm thanh tịnh địa : Khi thiền mình đếm hơi thở để định tâm, nhưng khi mình trở thành cái thở,  cái đi rồi thì bước vào giai đoạn " xã niệm" , không cần phải "nắm lấy".

 3 - Vô Sắc giới: thế giới của 4 tầng định mà Sư Ông Làng Mai không khuyến khích

  3.1 - Không vô biên xứ: Không => không gian. Có người lo lắng, sợ hãi thực tại nên né tránh và định ở đây

            3.2- Thức vô biên xứ: người hành giả có thể thấy thức của mình là không giới hạn và có thể bị kẹt

3.3 Vô sỡ hữu xứ:  thấy các pháp không thuộc về mình, không thể nắm bắt => có thể bị kẹt vào cực đoạn cho là mình không là gì cả

3.4 - Phi tưởng phi phi tưởng xứ:  Không hẳn không có tri giác.

Ý thức nhận được tất cả những hạt giống từ tàng thức và làm biểu hiện ra theo dòng suy nghĩ. 

Theo kinh Hoa Nghiêm có 10 địa: 

1- Hoa Hỷ Địa: 

Vấn đề chúng ta dễ bị phiền não, hay tưới tẩm khi có yếu tố bên ngoài tác động là do chính bản thân mình đã có sẵn hạt giống phiền não. Nên vị Bồ Tát phải vượt qua 2 chướng ngại: sở tri chướng & phiền não chướng. 

= > Câu chuyện 2 anh em đồng tu găp cô gái không qua suối được. Chúng ta tiếp nhận, rồi cho qua hay nắm bắt và giữ nó dai dẳng. => có những người buồn, giận, hận mấy chục năm trời. => cái khó vượt qua nhất cái ở bên trong mình (Phiền não chướng)

=> Sở tri chướng: chướng ngại của sự hiểu biết. 

 

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến